Ngày thứ ba ở Quảng Tây: Từ Quý Cảng đến Bình Nam
Những điều đọng lại trên quãng đường 120 km
Sáng ngày thứ ba ở Quảng Tây, tôi rời Quý Cảng để đến huyện Bình Nam. Tôi nghĩ đây chỉ là một chặng di chuyển khoảng 120 km trong chương trình công tác. Nhưng rồi, những gì nhìn thấy trên đường lại khiến tôi suy nghĩ và nhớ nhiều hơn cả.
Đồng hành cùng tôi trên chặng đường ấy là nữ luật sư Cam Hồng, một đồng nghiệp người Trung Quốc. Cô trực tiếp cầm lái và đúng là một tay lái cừ. Chiếc BMW lướt êm trên những tuyến đường rộng rãi, thông thoáng. Dường như nhận ra cảm xúc của tôi trước cảnh vật hai bên đường, mỗi khi thấy tôi đưa điện thoại lên, cô lại chủ động giảm tốc độ để tôi kịp chụp. Một cử chỉ nhỏ thôi, nhưng làm tôi thấy chuyến đi thật gần gũi và ấm áp.

Luật sư Dương Văn Thành và nữ luật sư Cam Hồng trên hành trình từ Quý Cảng đến Bình Nam. Ảnh: Dương Văn Thành
Tôi vốn hay để ý đến đường sá, cầu cống và cách người ta bố trí khu dân cư. Trên chặng đường hôm nay, có đoạn xe chạy ở tốc độ khoảng 120 km/h mà vẫn êm ru. Tôi đã có lúc thốt lên: “Sao mà hiện đại thế!” Cảm giác rất rõ trong tôi là ở đây, họ làm cái gì ra cái đó.
Có những tuyến đường nếu ở quê mình có thể gọi là đường liên huyện, nhưng ở đây lại rộng rãi và hiện đại đến bất ngờ. Biển báo, dải phân cách, điểm dừng chân đều rõ ràng, sạch sẽ. Khi đi qua cây cầu bắc qua sông Tây Giang, tôi rất muốn dừng xe để chụp một bức ảnh. Tiếc là không thể. Tôi chỉ kịp nhìn dòng sông rộng, cây cầu đẹp và những khu dân cư phía xa trôi qua cửa kính. Có những cảnh không chụp được, nhưng lại ở trong trí nhớ rất lâu.
Hai bên đường, những ngôi làng được xây dựng khá bài bản, nằm khuất sau các vườn cây xanh. Nhà cửa không bám dày đặc dọc theo mặt đường. Ruộng vườn vẫn còn khoảng thở, còn khu dân cư được bố trí gọn gàng. Trong khung cảnh ấy có cái hiện đại, nhưng vẫn còn nét xưa cũ và đồng quê. Nhìn cảnh ấy, tôi nghĩ đến quê hương mình và ước rằng rồi đây, khi phát triển, chúng ta vẫn giữ được đất sản xuất, những hàng cây và vẻ yên bình của làng quê.
Buổi chiều đến Bình Nam, tôi bắt gặp một người nông dân đang làm việc giữa khu vườn rộng. Phía trên là bầu trời mang sắc vàng dịu; phía xa là những công trình hiện đại thấp thoáng sau hàng cây. Trong cùng một khuôn hình có ruộng vườn, người lao động, thiên nhiên và dấu ấn đô thị. Cảnh vật rất bình thường, không sắp đặt, nhưng chính sự bình thường ấy làm tôi thấy dễ chịu và muốn đứng lại lâu hơn.

Chiều yên bình ở vùng nông thôn Bình Nam. Ảnh: Dương Văn Thành
Những ngày trước, tôi đã đi tàu từ Đông Hưng đến Nam Ninh, rồi từ Nam Ninh Đông đến Quý Cảng. Hôm nay lại tiếp tục bằng đường bộ đến Bình Nam. Đi rồi mới thấy đường sắt và đường bộ ở đây nối với nhau thành một mạng lưới rất thuận tiện. Tối về tìm đọc thêm, tôi biết đến cuối năm 2025, Trung Quốc có hơn 50.000 km đường sắt cao tốc và khoảng 199.400 km đường bộ cao tốc. Khi đã trực tiếp đi trên những tuyến đường ấy, các con số không còn khô khan nữa.
Bình Nam có ga Bình Nam Nam trên tuyến đường sắt Nam Ninh - Quảng Châu. Nhờ vậy, dù cách trung tâm Quý Cảng khoảng 120 km, nơi đây vẫn kết nối khá thuận lợi với Nam Ninh và vùng Châu Giang. Một con đường tốt không chỉ giúp đi nhanh hơn; nó còn mở ra cơ hội làm ăn, học tập và đổi thay cho cả một vùng đất.
Tài liệu chủ nhà chuẩn bị bằng tiếng Trung và tiếng Việt cho biết Bình Nam xưa gọi là Cung Châu, có lịch sử gần 1.700 năm, diện tích gần 3.000 km² và dân số khoảng 1,54 triệu người. Tôi cũng đọc thêm về núi Bắc Đế, môi trường sinh thái và những ngành kinh tế chính như dệt may, chế biến thực phẩm, kim khí. Những thông tin ấy giúp tôi hiểu hơn về nơi mình vừa đặt chân đến, nhưng ấn tượng sâu nhất vẫn là những gì tận mắt nhìn thấy.
Buổi tối, đứng bên sông Tuân Giang chảy qua trấn Bình Nam, tôi thấy một Bình Nam khác: yên tĩnh mà không buồn, hiện đại mà vẫn có nét dịu dàng. Ánh đèn từ những tòa nhà và cây cầu trải dài trên mặt nước; phía trên là vầng trăng non. Sau một ngày đi qua đường cao tốc, làng quê và phố xá, tôi chỉ muốn đứng lặng một lúc để ngắm dòng sông.
.jpeg)
Sông Tuân Giang chảy qua trấn Bình Nam trong ánh đèn đêm. Ảnh: Dương Văn Thành
Điểm dừng chân cuối ngày là Khách sạn sinh thái Hùng Cảnh Bình Nam, một khách sạn lớn nằm cạnh khu động vật Hùng Sâm. Khi bước vào phòng và nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thật sự bất ngờ: phía dưới là cả một đàn hổ. Sau một ngày di chuyển và quan sát đường sá, đây là một trải nghiệm vừa lạ, vừa vui và khó quên.

Khách sạn sinh thái Hùng Cảnh Bình Nam, điểm dừng chân cuối ngày. Ảnh: Dương Văn Thành
Nhưng điều khiến tôi nhớ hơn cả vẫn là sự chu đáo của chủ nhà. Trong phòng có lời chào bằng tiếng Việt: “Chào mừng bạn đến với Bình Nam, Quảng Tây; chúc bạn công tác thuận lợi và có cuộc sống vui vẻ tại đây.” Hiệp hội Luật sư thành phố Quý Cảng còn nhắn gửi: “Lấy pháp luật làm cầu nối, lấy chân thành để giao lưu; đồng nghiệp pháp lý Trung - Việt cùng trao đổi, học hỏi và hợp tác cùng thắng.” Đọc những dòng ấy ở một nơi xa quê, tôi thật sự thấy ấm lòng.
Từ những điều mắt thấy, tai nghe và đọc được trong ngày thứ ba, tôi nghĩ nhiều đến hai chữ quy hoạch. Quy hoạch cũng giống như pháp luật: chỉ thật sự có ý nghĩa khi được tôn trọng và thực hiện nghiêm túc, kiên trì.
Tất nhiên, một hành trình ngắn chưa đủ để kết luận về một địa phương hay một đất nước; mọi sự so sánh đều khập khiễng. Nhưng những gì nhìn thấy vẫn gợi trong tôi một mong ước rất thật: quê hương mình rồi sẽ có thêm những tuyến đường đồng bộ, những khu dân cư được quy hoạch khoa học, những vùng nông thôn hiện đại mà vẫn giữ được màu xanh, ruộng vườn và sự bình yên.
Quãng đường 120 km từ Quý Cảng đến Bình Nam để lại trong tôi nhiều hơn dự tính: sự quý mến dành cho người đồng nghiệp đã giảm tốc độ để tôi kịp chụp ảnh; sự khâm phục trước những con đường; niềm vui bất ngờ khi nhìn thấy đàn hổ ngoài cửa sổ; và một buổi tối lặng yên bên sông Tuân Giang. Từ lời nhắn “lấy pháp luật làm cầu nối”, tôi càng tin rằng sự chân thành và hiểu biết có thể rút ngắn khoảng cách giữa những người làm nghề luật của hai quốc gia.
Bình Nam, Quảng Tây, ngày 17 tháng 9 năm 2026
LUẬT SƯ DƯƠNG VĂN THÀNH
Chủ tịch Công ty Luật TNHH MTV Gia Thành (GTLAW) - Việt Nam
Bài Viết Nhiều Người Xem







