Ngày đầu tiên tôi đến với Quý Cảng…

Ký sự ngày 15 tháng 9 năm 2026

Luật sư Dương Văn Thành - Chủ tịch Công ty Luật TNHH MTV Gia Thành GTLAW

Lần đầu tiên tôi đến với đất nước Trung Hoa bằng đường bộ. Cảm giác ấy khác với những lần đi bằng máy bay. Không có khoảnh khắc rời mặt đất rồi vài giờ sau bước xuống một sân bay xa lạ. Đường biên giới hiện ra chậm rãi, cụ thể và gần gũi. Đến khi đứng trước cửa khẩu, tôi biết rằng chỉ vài bước chân nữa là sang một quốc gia khác. Một hành trình công tác bắt đầu từ những điều rất thực như thế.

Sáng ngày 15 tháng 9 năm 2026, tôi có mặt tại Hà Nội, chuẩn bị lên đường đi Trung Quốc trong khuôn khổ chương trình giao lưu, hợp tác dịch vụ pháp lý giữa các công ty luật Quý Cảng và Việt Nam. Tôi đi với tâm thế của một luật sư Việt Nam đến gặp các đồng nghiệp Trung Quốc, đồng thời cũng là người lần đầu đặt chân đến vùng đất này bằng tuyến đường bộ qua Móng Cái, Đông Hưng.

Khoảng 7 giờ 30 phút, đoàn rời Hà Nội bằng xe limousine, hướng về Móng Cái. Thành phố buổi sáng dần lùi lại phía sau. Trên xe, mọi người vừa nghỉ ngơi, vừa trao đổi về hành trình và công việc sắp tới. Lúc 10 giờ 23 phút, đoàn dừng nghỉ trên đường. Chuyến đi dài nhưng không có cảm giác nặng nề, bởi ai cũng chờ đợi cuộc gặp tại Quý Cảng, nơi phía bạn đã gửi lời mời và chuẩn bị chương trình từ trước.

Đầu giờ chiều, đoàn có mặt tại cửa khẩu Móng Cái. Khoảng 13 giờ 13 phút, tôi làm thủ tục xuất cảnh. Trước mắt tôi là công trình cửa khẩu mang dòng chữ “Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Phía sau là đất nước mình, phía trước là Trung Quốc. Ranh giới quốc gia vừa trang nghiêm, vừa rất gần. Chỉ một khoảng cách không xa, nhưng việc bước qua đó mở ra một không gian khác về ngôn ngữ, giao thông, thanh toán và những thói quen sử dụng điện thoại, Internet.

Cửa khẩu Móng Cái trong buổi đầu hành trình

Các thủ tục được hoàn thành, tôi chính thức sang Đông Hưng, Quảng Tây. Tôi không thấy Trung Quốc xuất hiện đột ngột qua cửa kính máy bay, mà đi từ Hà Nội đến Móng Cái rồi tự mình bước từ phía Việt Nam sang phía Trung Quốc. Sự chuyển tiếp diễn ra ngay trước mắt. Cách di chuyển ấy khiến khoảng cách giữa hai quốc gia có vẻ gần hơn, đồng thời giúp tôi cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của việc kết nối.

Từ Đông Hưng, đoàn đi tàu đến Nam Ninh rồi chuyển sang chuyến tàu cao tốc đi Quý Cảng. Trong một ngày, chúng tôi di chuyển bằng ô tô, đi bộ qua cửa khẩu và tiếp tục bằng tàu hỏa. Mỗi chặng có một nhịp khác nhau. Trên đường bộ, cảnh vật thay đổi từ từ; tại nhà ga, mọi việc diễn ra nhanh hơn, hành khách đông và các quy trình được tổ chức rõ ràng.

Ga Nam Ninh Đông rộng, hiện đại và đông người. Bên trong là không gian lớn với nhiều khu vực chờ, bảng thông tin điện tử và dòng hành khách liên tục di chuyển. Đứng giữa nhà ga, tôi cảm nhận rõ quy mô của hệ thống đường sắt cao tốc Trung Quốc. Sự đông đúc không tạo cảm giác lộn xộn mà cho thấy một guồng máy giao thông đã trở thành thói quen trong đời sống hằng ngày.

Không gian ga Nam Ninh Đông

Chuyến tàu từ Nam Ninh Đông đến Quý Cảng để lại cho tôi ấn tượng mạnh. Trên bảng điện tử trong toa, tốc độ có lúc hiển thị 244 km mỗi giờ. Quãng đường được rút ngắn trong khi toa tàu vẫn khá êm, hành khách có thể nghỉ ngơi, trò chuyện hoặc làm việc bình thường. Tôi từng nghe nhiều về đường sắt cao tốc Trung Quốc, nhưng chỉ khi trực tiếp ngồi trên tàu, nhìn con số ấy hiện lên, ấn tượng mới trở nên cụ thể.

Tàu cao tốc trên chặng Nam Ninh Đông - Quý Cảng

Chiều tối, đoàn đến ga Quý Cảng. Dòng chữ “Quý Cảng” trên mái nhà ga hiện ra dưới bầu trời nhiều mây. Sau một ngày di chuyển, nhìn thấy tên thành phố đem lại cảm giác nhẹ nhõm và vui. Nơi mà mấy ngày qua tôi chỉ biết qua giấy mời và chương trình công tác giờ đã có hình ảnh, không khí và những con người đầu tiên mà tôi được gặp.

Đoàn đến ga Quý Cảng vào chiều tối

Theo tài liệu phía bạn chuẩn bị, Quý Cảng nằm ở phía đông nam Quảng Tây, trên trung lưu sông Tây Giang; có diện tích 10.602 km², dân số thường trú hơn 4,29 triệu người và được biết đến với tên gọi “Thành phố Sen”. Đây là thành phố cảng sông có lịch sử lâu đời, có vị trí kết nối quan trọng và đang chủ động thu hút đầu tư, mở rộng hợp tác với bên ngoài.

Từ ga, đoàn được đón và đưa về Victoria Hotel. Sau một ngày dài, điều làm tôi bất ngờ không nằm ở trang thiết bị của khách sạn mà ở bộ tài liệu được đặt sẵn trên bàn. Tài liệu được chuẩn bị riêng cho đoàn luật sư Việt Nam, trình bày bằng cả tiếng Trung và tiếng Việt. Phía bạn không chỉ lo nơi ăn nghỉ mà còn giúp khách hiểu thành phố, hiểu chương trình và cảm nhận được sự trân trọng ngay từ lúc bước vào phòng.

Trang đầu mang tiêu đề: “Thành Sen đón khách phương xa - Pháp trị kết nối Trung - Việt”. Phần thư ghi rõ lời chào tới Chủ nhiệm Nguyễn Thanh Hà, luật sư Dương Văn Thành và các luật sư Việt Nam. Nhìn thấy tên mình trong một tài liệu song ngữ được thiết kế trang trọng, tôi thực sự xúc động. Điều ấy cho thấy họ đã chuẩn bị kỹ, tìm hiểu thành phần đoàn và dành cho từng vị khách sự quan tâm riêng.

Thư chào mừng song ngữ được đặt sẵn tại phòng nghỉ

Lời chào viết: tháng Chín mùa thu, hương sen ngập tràn thành phố; nhiệt liệt chào mừng các vị khách Việt Nam đến Quý Cảng tham dự hoạt động giao lưu, hợp tác dịch vụ pháp lý. Điều tôi cảm nhận rõ nhất rất gần gũi: chủ nhà muốn khách phương xa biết rằng mình được chờ đón. Sự hiếu khách không nhất thiết thể hiện bằng điều lớn lao; nhiều khi nó nằm trong một tờ giấy có đúng tên người khách và vài dòng được viết bằng ngôn ngữ của họ.

Tôi đến Quý Cảng với tư cách Chủ tịch Công ty Luật TNHH MTV Gia Thành GTLAW, mang theo mong muốn tìm hiểu và xây dựng quan hệ nghề nghiệp lâu dài với các đồng nghiệp Trung Quốc. GTLAW hoạt động chủ yếu trong các lĩnh vực dân sự, thương mại, lao động và cung cấp dịch vụ cho cá nhân, doanh nghiệp, ngân hàng. Việc có những đồng nghiệp tin cậy tại Trung Quốc sẽ giúp mỗi bên hỗ trợ khách hàng tốt hơn khi phát sinh nhu cầu liên quan đến pháp luật của nước kia.

Điều làm tôi vui nhất hôm nay không chỉ là đã đến Quý Cảng an toàn. Tôi vui vì ngay trong ngày đầu tiên đã cảm nhận được thiện chí của phía bạn. Từ thư mời, chương trình đón tiếp, phương tiện di chuyển đến bộ tài liệu trong phòng, mọi việc đều cho thấy sự chuẩn bị nghiêm túc. Người làm nghề luật thường chú ý đến câu chữ, trình tự và chi tiết. Có lẽ vì vậy, tôi càng trân trọng cách họ ghi đúng tên từng vị khách và chuẩn bị nội dung bằng tiếng Việt.

Tôi cũng hiểu rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “kết nối”. Buổi sáng tôi còn ở Hà Nội; đầu giờ chiều đứng tại biên giới; sau đó đi qua Đông Hưng, chuyển tàu ở Nam Ninh và chiều tối đã có mặt tại Quý Cảng. Khoảng cách địa lý được nối bằng đường bộ và đường sắt cao tốc. Khoảng cách nghề nghiệp giữa các luật sư hai nước sẽ được nối bằng những cuộc gặp từ ngày mai.

Ngày đầu tiên đến Quý Cảng khép lại bằng niềm vui và sự biết ơn. Tôi trân trọng sự đồng hành của các thành viên trong đoàn và sự đón tiếp chu đáo của Ban tổ chức, các đồng nghiệp Quý Cảng. Lần đầu đến Trung Quốc bằng đường bộ, tôi mang theo sự tò mò của người đến một vùng đất mới và nhận lại sự ấm áp của những người chủ nhà hiếu khách. Một ngày đã khép lại, nhưng câu chuyện hợp tác giữa những người làm nghề luật Việt Nam và Quý Cảng đang bắt đầu.

GTLAW  |  Công tác Trung Quốc tháng 9 năm 2026

Bài viết liên quan